Cứ ngồi với nhau là nói tục

Thạc sĩ Giảng Văn Chải, Giám đốc trung tâm giáo dục thường xuyên quận 3 cho biết, trước cổng trường học nào cũng treo một bảng quy định cho học sinh được làm gì, không được làm gì. Trong đó, vấn đề nói tục, chửi thề của học sinh là một điều cấm. Nếu học sinh nào vi phạm sẽ xử phạt theo quy định của nhà trường, của trung tâm đề ra.

Cứ ngồi với nhau là nói tục

Được hỏi về vấn đề nói tục, chửi bậy, T. học sinh lớp 11 một Trường trung học phổ thông quận Thủ Đức (Thành phố Hồ Chí Minh) thừa nhận, ngày nào em cũng vi phạm.

”Trước đây, em không nói tục. Giờ thì em quen miệng rồi. Ngày nào em cũng nói tục hết. Chúng em cứ ngồi với nhau là nói”, T. cho biết.

Viết kiểm điểm xong là vi phạm

Tôi hỏi: ”Em có thấy nói tục, chửi thề là xấu và là nguyên nhân làm văn hóa học đường đi xuống?”. T. khẳng định: ”Em thấy bình thường. Bọn em nói quen rồi. Ở trên mạng người ta còn lập ra nhóm nữa cơ”.

”Tại sao em lại nói tục, chửi thề”, tôi hỏi. ”Thấy bạn nói em cũng nói theo”, T. trả lời.

Một học sinh khác cho biết, nói tục, chửi thề ở học sinh bây giờ giống như một trào lưu. Học sinh nào cũng nói tục, không nhiều thì ít.

”Ở trường em, các bạn nói tục liên hồi. Ngồi trong lớp học cũng nói tục. Đứng trước thầy cô, nhiều bạn lỡ miệng cũng nói. Có người, bước ra khỏi cổng trường, cởi áo đồng phục học sinh rồi ngồi nói tục”, học sinh này nói.

Giám thị một Trung tâm giáo dục thường xuyên cho biết, việc yêu cầu học sinh phải viết bản kiểm điểm vì nói tục, chửi thề cứ diễn ra thường xuyên ở trung tâm. Có học sinh, viết bản kiểm điểm, hứa sẽ không tái phạm nhưng vừa viết xong, ra khỏi phòng lại chứng nào tật đó.

Có học sinh, cứ thế nói mà chẳng biết có giám thị đứng phía sau. Được bạn nhắc mới bịt miệng lại vì biết mình bị phát hiện.

”Việc nói tục của học sinh xuất phát từ nhiều nguyên nhân, nhưng có thể các em ảnh hưởng từ văn hóa gia đình và bạn bè rất nhiều. Một học sinh sống trong gia đình có người thân nói tục, chơi với nhóm bạn nói tục thì sẽ bị ảnh hưởng”, nữ giám thị nói.

Giáo viên rất buồn khi đứng lớp

Bàn về vấn đề trên cô giáo dạy môn giáo dục công dân (xin giấu tên) cho rằng, học sinh bây giờ cứ nói tục, chửi thề là do ảnh hưởng từ quyền tự do ngôn luận. Các em hiểu rằng, tự do ngôn luận là mình thích nói gì thì nói. Nói không cần suy nghĩ.

Vấn đề trên cũng ảnh hưởng từ văn hóa phương tây, nói là làm. Học sinh này nói được thì học sinh kia cũng nói được. Các em không lường được hậu quả từ những việc mình nói ra.

”Giáo viên bây giờ đứng lớp buồn lắm. Cảm tưởng như học sinh không tôn trọng giáo viên vậy. Các em cứ quậy phá, nói ngang, nói cộc lốc.

Có em, đi học như để chiều lòng bố mẹ. Ngồi trong lớp mà chẳng chịu xây dựng bài, chẳng nghe giáo viên giảng. Các em cho rằng, chỉ cần học môn chính, môn phụ thì học qua loa” cô giáo nói.

Thạc sĩ Giảng Văn Chải, Giám đốc trung tâm giáo dục thường xuyên quận 3 cho biết, trước cổng trường học nào cũng treo một bảng quy định cho học sinh được làm gì, không được làm gì. Trong đó, vấn đề nói tục, chửi thề của học sinh là một điều cấm. Nếu học sinh nào vi phạm sẽ xử phạt theo quy định của nhà trường, của trung tâm đề ra.

Thế nhưng, việc cấm vẫn cấm, học sinh vẫn cứ vi phạm. Không chỉ học sinh cá biệt, mà học sinh ở trường chuyên, lớp chọn cũng nói tục, chửi thề. Các em không dám nói trước mặt thầy cô nhưng cứ ngồi với nhau là dùng những ngôn từ phản cảm, để giao tiếp.

”Tôi nghe báo lại rất nhiều nhưng muốn xử phạt thì phải có bằng chứng và nghe trực tiếp. Mình cứ nghe báo lại rồi xử phạt học sinh là không đúng và không thuyết phục”, thầy Chải nói.

Thầy Chải cũng giải thích rằng, học sinh nói tục chửi thề không hẳn là do lỗi của phụ huynh, nhà trường mà do chính các em. ”Ở trường, chẳng thầy cô nào dạy học sinh điều xấu cả. Thầy cô nào cũng muốn học sinh của mình học tốt, đạo đức tốt.

Ở nhà, phụ huynh nào cũng chỉ mong con mình luôn lễ phép, nghe lời, nói năng nho nhã, kính trên nhường dưới. Chẳng cha mẹ nào lại muốn con mình nói tục, chửi thề cả.

Học sinh như vậy là do bị ảnh hưởng từ bạn. Trong nhóm bạn chơi, em này nói thì em kia cũng nói theo. Riết rồi, nói tục, chửi thể trở thành thói quen, mà các em không kiểm soát được”.